1. Khi Ngựa Ô Lên Tiếng.

    Tứ Kết Lượt Đi UEFA Champions League 2010/2011: Real Marid - Tottenham Hotspur

    Vào đầu mùa giải, không ai dám tin rằng Totteham sẽ đi xa ở Champions League. Thế nhưng, họ đã cho thấy mình thật sự là một đối trọng đáng gờm mà bất cứ đội bóng nào cũng phải dè chừng.

    Ở Tottenham, ta thấy được sự hòa hợp trong lối chơi cũng như sự kết hợp ăn ý từ mọi tuyến. Từ William Gallas và Alan Hutton vững chắc nơi hàng thủ. Van der Vaart, Luka Modric tinh tế ở vị trí tiền vệ công cũng như Aaron Lennon và Gareth Bale dũng mãnh ở hai cánh, làm tiền đề cho Pavlychenko hay Peter Crouch yên tâm công việc nơi hàng thủ đối phương. Đó là chưa nói đến, trong tay ông Redknapp còn  một loạt cầu thủ dự bị có đẳng cắp.

    Crouch rất nguy hiểm trong các pha tranh chấp bóng bổng

    Tuy ông Redknapp luôn dự toán sẽ bán vài tiền đạo để mang về một cầu thủ chất lượng và hợp với vị trí tiền đạo cắm trong sơ đồ 4-4-1-1 mà ông hay sử dụng trong mùa giải này, nhưng hơn ai hết, ông thừa hiểu những tiền đạo mà ông đang có trong tay đều đang ở tuổi chín của sự nghiệp và sẵn sàng chứng tỏ hết khả năng của mình. Điển hình là Peter Crouch, ở Ngoại Hạng Anh, tuy anh không ghi được bàn thắng nào từ đầu mùa giải đến giờ, nhưng ở Champions League, anh cho thấy mình vẫn rất nhạy bén với bốn lần lập công (ba bàn trong số đó là những bàn mang về chiến thắng cho đội bóng chủ sân White Hart Lane). Những cú treo bóng vào vòng trong của Aaron Lennon cho anh trong trận gặp Milan vừa qua là bằng chứng hùng hồn nhất, mà nếu anh bình tĩnh hơn và không nhả bóng lại cho đồng đội từ tuyến sau băng lên dứt điểm thì có lẽ Abbiati đã phải vào lưới nhặt bóng nhiều hơn là một lần.

    Van de Vaart đang bay cao cùng Tottenham

    Cũng phải kể đến công thần Van de Vaart – một người Hà Lan bay chính hiệu. Món hàng giá hời từ Real mà chủ tịch Daniel Levy mang về giờ đây đã là một phần không thể thiếu của đội bóng bắc London. Phong độ ổn định của anh là nhân tố giúp cho hàng công Tottenham thi đấu năng nổ và làm chao đảo mọi hàng thủ. Ở Tottenham cũng có những tiền vệ rất giỏi trong việc phát động tấn công như Luka Modric, Jermaine Jenas, Steven Pienaar nhưng anh đã làm lu mờ tất cả. Và mới đây anh đã được các HLV vinh danh như là bản hợp đồng thành công nhất năm của Premier League. Anh sở hữu 80% số phiếu, vượt qua David Silva (Man City) và Peter Odemwingie (West Brom) – hai cầu thủ này lần lượt chỉ nhận được 7% phiếu bầu

    Harry Redknaap thừa nhận ông và các học trò sẽ chơi với 100% công lực trong chuyến làm khách đến Madrid

    Cuối cùng là tài cầm quân của ông Harry Redknapp. Danh hiệu HLV xuất sắc nhất ở Ngoại Hạng Anh mùa bóng năm ngoái là đủ để nói lên tài năng của ông. Mới đây, ông còn được đề cử vào chiếc ghế nóng ở đội tuyển Anh. Năm rồi, chính Tottenham đã lần lượt hạ ba đội bóng trong nhóm Big Four (trừ M.U) và chiến thắng thuyết phục trước Manchester City để qua đó chính thức giành vé dự vòng đấu bảng Champions League năm nay. Mới đây, sau lễ bốc thăm chia bảng C1, Mourinho cũng thừa nhận vị HLV người Anh là một phần thành công của ngựa ô.

    Tất cả những điều này làm nên một Tottenham Hostpur ngày hôm nay. 21 trận thắng, 10 trận hòa và chỉ 11 trận thua ở tất cả các mặt trận (trong đó có nhiều chiến thắng ấn tượng trước Liverpool, Werder Bremen, Inter và Milan) ở mùa giải này đã nói lên tất cả.

    Bale đã trở lại tập luyện cùng các đồng đội sau chấn thương gân khoeo

    Lá thăm may rủi đã đưa đoàn quân thầy trò ông Harry Redknapp và Real Marid gặp nhau. Với nhiều người, có lẽ Tottenham sẽ dừng cuộc phiêu lưu tại đấu trường Châu Âu tại đây. Nhưng nếu nhìn vào thực tế, thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Bài học AC Milan năm nào dường như vẫn còn đọng lại trong ký ức của rất nhiều người. Ở tứ kết C1 mùa giải 2003/2004, AC Milan đã dẫn trước đội bóng đến từ miền Bắc Tây Ban Nha Deportivo La Coruna 4-1 trong trận lượt đi. Nhưng khi đến làm khách, họ đã để thua trắng bốn bàn không gỡ và bị loại. Những tưởng Milan sẽ rút ra được kinh nghiệm, thế nhưng chỉ một năm sau, họ lại để thua Liverpool ở trận chung kết tại Istanbul trong loạt đấu súng. Và ai cũng biết, nếu Milan bình tĩnh, quyết đoán, chơi chậm lại và không khinh địch thì đã có thể giải quyết gọn ghẽ Liverpool ngay trong 90’ phút, khi mà trong hiệp một, họ đã dẫn trước đội bóng xứ cảng đến ba bàn. Vì vậy, tuy không có kinh nghiệm ở lần đầu tiên tham dự C1, nhưng chắc chắn Mourinho biết rằng, coi thường Tottenham ở thời điểm này rất có thể sẽ phải trả giá cũng như ngăn cản ông trên con đường giành ba chức vô địch C1 với ba đội bóng khác nhau. Tuy Tottenham đang gặp khó khăn trong tình trạng khủng hoảng hàng thủ nhưng yếu tố tinh thần lại đang là “vũ khí lợi hại” của Tottenham. Chúng ta hãy cùng chờ xem diễn biến trên Bernabeu

    Sẽ là một trận đấu khó khăn cho đội bóng của Mourinho hay ông cùng các học trò sẽ nhấn chìm tham vọng của ngựa ô?

    Đội hình d kiến: 

    Real Madrid (4-4-2) : Casillas; Sergio Ramos, Pepe, Carvalho, Arbeloa; Alonso, Khedira; Di Maria, Oezil, Ronaldo; Adebayor.

    Tottenham (4-2-3-1): Gomes; Corluka, Dawson, Bassong, Assou-Ekotto; Lennon, Sandro, Modric, Bale; Van der Vaart; Crouch.

    Nguồn ảnh: UEFA.com & Getty Images

    04.04.2011

  2. Những góc riêng của bao người.

    (Ảnh: Nobi)

    Tôi tình cờ gặp lại Huy trong một dịp đi ăn đám cưới của một người bạn. Huy là một người bạn rất thân của tôi từ hồi còn… bập bẹ tập viết chữ. Bởi lẽ, nó ở cùng xóm với tôi. Hiện nó đang làm phục vụ cho nhà hàng này, là nhân viên chính thức hay chỉ là part time như những sinh viên làm việc thời vụ kiếm thêm thu nhập thì tôi cũng không rõ. Tôi cứ nghĩ là sẽ không gặp lại được Huy bởi nghe rằng ba mó nó sau khi ly dị thì nó về ở má và ngoại nó ở Bình Dương. Tuy cũng gần nhưng tôi cũng không biết chính xác là nó ở đâu ở cái tỉnh đang phát triển kinh tế nhanh như vũ bão này. Thế nhưng khuôn mặt tròn tròn, mập mập và luôn để đầu đinh với vết sẹo trên cánh tay trái trong một lần đi phá làng phá xóm bị kẽm gai đâm vào và xước một đường dài thì không lẫn vào đâu được.

     “Ê! Huy, đang làm gì ở đây vậy? Biết tao là ai không? – Tôi gọi với khi thấy nó đang đứng ở góc tường với ánh mắt dáo dác nhìn quanh.

    “Mắt đui hay sao không thấy còn hỏi ba? Mày là thằng Hoàng chứ gì. Chuyện! Haha” – nó cười hô hố với vẻ mặt đắc thắng.

    Mặc dù rất ngạc nhiên khi nó không tỏ vẻ bất ngờ và định “chơi” nó lại vì tôi biết nó là một thằng rất khôn lanh và đáo để: “Hoàng nào? Lộn số rồi. Bạn bè mà vậy là xong rồi.” nhưng một phần tôi biết là tôi vẫn thua nó một bậc, thậm chí là nhiều bậc ở cái khoản tinh ranh và đầy tinh tế.

    “Chậc” – tôi tặc lưỡi, cố tỏ vẻ bình tĩnh. “Hà hà! Tưởng quên tao rồi chứ, mày đã làm ở đây lâu chưa?” – rồi nói tiếp.

    Vì quá ồn áo với không khí của bữa tiệc nên thằng Huy phải đi lại gần tôi một chút để nói. Và tôi, cũng ngồi có khoảng cách so với những người cùng bàn để cuộc nói chuyện không có ai nghe thấy.

    “Sao? Cơn gió nào đưa mày đến đây, giả bộ hoài haha” – nó hếch mặt và nói to. “Thắc mắc sao tao nhận ra mày chứ gì?. Có gì đâu, mày vẫn vậy, chẳng có gì khác so với hồi đó. Tao thấy mày từ lúc mày mới bước vô đây rồi, và chỉ kịp để ý xem mày ngồi bàn nào thôi. Cũng có hơi bất ngờ nhưng trái đất tròn mà. Tao làm ở đây cũng nửa năm rồi. Mày thấy đó, chạy quần quật, đồ ăn đồ uống mang ra mang vô liên tục. Gặp mấy bàn có mấy thằng cha bợm nhậu còn oải nữa, khui bia không kịp cho mấy ỗng nốc. Bù cái thỉnh thoảng được boa vài ve và khi nào có tiệc thì mới đi thôi, mấy ngày rảnh ở nhà chẳng biết làm gì, tính kiếm cái gì làm thêm”

    Vậy là chỉ trong một câu nói không đầy ba mươi giây, nó đã giải đáp hết mọi thắc mắc của tôi.

    Huy giựt vội miếng giấy lót thức ăn trên phần bàn của tôi và lấy cây bút đang vắt trên túi áo, có lẽ là để ghi tên những món ăn hay đồ uống mà thực khách sẽ gọi khi cần, và viết vội số điện thoại của nó vào. “Thôi, tao phải làm việc. Ngon miệng nhé. Đây, số tao, cuối tuần này rảnh, có gì gọi, nhậu xả láng sáng về sớm” nó nói và không quên dặn: “Giữ kỹ không chừng mất là hết cơ hội gặp lại đại ca xóm cũ nha con, haha”

    Tôi nghĩ bụng: “Mới mấy năm mà sao nó khùng vậy nhỉ?”. Nhưng tôi biết, biết vì sao nó bất cần như vậy. Vì nó đã chịu nhiều vết thương trong quá khứ. Cả cái sự giàu sang của nó mà cũng bị đem ra châm chọc hồi đi học. Tôi hiểu nó như anh em trong nhà, mặc dù nó không phải là em tôi và tôi thì cũng không có em.

    Tôi gọi cho nó vào chiều thứ bảy, tức ba ngày sau buổi gặp mặt đầy “định mệnh” ở cái nhà hàng cũng gọi là có chút tiếng tăm ở cái thành phố này. Nó bắt máy, vừa nghe tôi “Alô, Huy…” là nhảy ngay vào miệng tôi, “Quán nào, ở đâu, mấy giờ?”

    Tôi hẹn nó bốn giờ ở quán Cây Khế trên đường Phan Xích Long. Quán này bán bò lá lốt rất ngon và con đường này vốn dĩ mười năm trước cũng rất nổi tiếng với cái món ăn đầy hấp dẫn, nghe tên là muốn đi ăn ngay này. Nó mặc áo thun, quần lửng, mang Dr. Tôi thì vẫn trung thành với quần jeans, áo kaki.

    Tôi chìa cái tờ thực đơn ra trước mặt Huy và kêu nó gọi gì thì gọi đi. “Chị cho em nửa két bia Sài Gòn Đỏ, hai đĩa bò, hai xấp bánh tráng và chén đậu phộng rang. À! bò cho càng nhiều càng tốt nha chị” – Chẳng khách sáo, cù nhây, dòng dài mất thời gian như những đứa anh hùng rơm tỏ vẻ lịch sự mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu trong những cuộc chơi mà người ta gọi đó là “bè thì nhiều mà bạn thì chẳng có bao nhiêu”, nó giơ tay vẩy chị nhân viên lại và nói.

    Nó quay qua nhìn tôi, rồi tằng hắng một tiếng.

    “ Hèm! Bần tăng gọi thí chủ ra đây hay chăng có điều chi thỉnh giáo?”

    “Mày coi bộ yêu đời quá nhỉ, lâu rồi không gặp, phải mày ra Bình Dương không? Tao nghe nói thế.”

    “À! Đúng là có ra đó. Sau khi tao về ở với ngoại ở Bình Dương như mày đã biết, thì ngoại tao qua đời. Trước khi đi, ngoại căn dặn tao đủ điều, tao chỉ nhớ mãi một câu, ba má mày bỏ mày ra đi đã đành, đã thế còn không coi tình mẫu tử với tao ra gì. Tao thật vô phước. Vì vậy, mày hãy ráng mà sống cho trọn tình trọn nghĩa ở đời để ngoại còn an lòng mà nhắm mắt con ạ.”

    Nó thở một hơi dài rồi nói tiếp.

    “Trước đó, ngoại bán hết miếng đất, tuy không được bao nhiêu, nhưng có di chúc để lại ba mươi phần trăm số tiền bán đất cho Hội chữ thập đỏ, bốn mươi phần trăm ngoại cho tao rồi nói ráng dành dụm, tích góp, tu chí làm ăn. Phần còn lại ngoại nói tao cầm ra gửi cho cô tao ở Đà Nẵng và ở ngoãi với cỗ, đồng thời cũng phụ trông coi cửa hàng thời trang luôn. Công việc chính của cô tao là làm kế toán cho một công ty nhà nước, lương cũng không đến nỗi, thỉnh thoảng trúng mánh. Tiệm này mở thêm thôi, nhưng mà ế rệ, chả ai vào. Đã vậy ai vào cũng khen đểu tao. Chà! thanh niên trai tráng mà đi mở cửa hàng thời trang cho phụ nữ, chắc kinh nghiệm lắm đây?”

    “Thì có gì đâu?” – tôi ngắt lời.

    “Ừ! Thì đúng là cũng không có chuyện gì lớn lao, nhưng ngặt nỗi có nhiều người nhờ tao tư vấn này nọ, tao có biết gì đâu. Lúc trước còn có con nhỏ nhân viên cô tao tuyển vào, rồi một thời gian nó xin nghỉ, vì làm ở đây chán quá, rồi tao cũng bắn theo nó luôn. Phải chi giờ còn còn ở Bình Dương, tao đi rải đinh là giàu to rồi. Nghe dưới đó đang rầm rộ phong trào rải đinh để vá xe với giá cắt cổ” – nó cười ha hả.

    “Sai rồi, phải chi ngoại mày đừng bán đất thì giờ mày giàu to chứ đâu làm cái trò giết người không chớp mắt như vậy. Haha. Mà mày phiêu bạt giang hồ quá nhỉ. Rồi, sao lại vào đây?

    “Nhớ mày nên vào đó trai?”

    “Cái thằng đạo đức giả.”

    Rồi hai thằng nhìn nhau cười thật rôm rả.

    “Thôi, dzôôô trăm phần trăm đi!” – nó nói, miệng vẫn còn chưa dứt cơn… cười.

    CỐC... Tiếng cụng ly chan chát như muốn át cả cơn mưa trái mùa.

    Ngày trước, gia đình Huy mang tiếng là giàu có trong xóm. Cái thời còn nhỏ xíu, tụi nhỏ chúng tôi thèm thuồng những món đồ chơi đầy màu sắc mà không có tiền mua. Bởi ba má chỉ cho có đủ tiền ăn sáng, thì Huy đã được má nó sắm cho một chiếc xe đạp ba bánh mini khá đắt tiền. Rồi khi những bộ phim truyền hình TVB do Fafilm Vietnam dịch và lồng tiếng phát hành, thì ba nó mướn về cả bộ. Tối đến, nhà nó như mở hội khi đón tiếp những “vị khách không mời” đến xem “chùa”. Cái tivi nhỏ xíu 14 inches mà bao nhiêu cặp mắt dán vào. Hết “Anh Hùng Xạ Điêu” , “Tuyết Sơn Phi Hồ”, rồi lại đến “Thiên Long Bát Bộ”. Cứ như phổ cập tác phẩm Kim Dung đến bà con lối xóm. Bỗng nhắc lại chuyện đó với Huy, nó cười khì khì. Mới đây đã gần mười lăm năm

    Nhưng rồi cứ như một cái nghiệt, gia đình nó làm ăn phá sản, phải bán nhà, bán đất để trả nợ. Ba má cũng ly dị, nó về ở với ngoại, và trôi dạt xuống tận Bình Dương. Gặp tôi, nó không kể ba nó dạo này thế nào, mà cũng không biết nó có biết ba nó ở đâu không, khi mà hồi ấy ỗng như rơi vào trạng thái cùng cực, túng quẫn khi bị bao nhiêu người tới đòi nợ và bỏ nhà đi biệt xứ. Lúc ấy, nó còn nhỏ, nó không có khả năng để giúp ba nó, nó cũng không thể níu kéo và nói với ba nó dù chỉ một câu vô tư và hồn nhiên: “Ba ơi, hãy ở lại với má con con, chờ ngày con lớn đi làm con sẽ trả nợ cho ba má.”.

    Biết đâu, ba nó nghe xong sẽ suy nghĩ lại. Nhưng từ đó, nó mất ba. Và cũng từ lúc đó, nó mất luôn má, khi bà đi thêm bước nữa, sau chỉ một thời gian về ở với ngoại và nó.

    Những người trong xóm thấy hoàn cảnh gia đình nó vậy nhưng không mấy ai tỏ ra thương cảm, bởi họ nghĩ đó cũng là quả báo do má nó hồi trước hay phân biệt và khinh bỉ với những người bán dạo ban đêm. Thậm chí, có lần bã còn nói sốc một câu thẳng thừng:  “Khuya rồi, không về nhà ngủ, mà bán buôn rao hò cái gì. Ồn ào quá”.

    Nhắc lại, nó cũng chẳng lấy làm buồn. Dù tôi biết, nó buồn lắm, nên an ủi nó, mày yên tâm, cuộc sống không bạc đãi ai. Trước đây, mỗi lần về lại xóm, nghe kể nó cứ đứng nhìn tần ngần mãi cái nhà đã bán cho người khác. Nghĩ cũng thương cho nó. Nó kể với tôi là đã làm qua rất nhiều nghề. Mà nói ra thì toàn là những nghề thấp kém thôi. Hỏi nó thì nó trả lời chẳng chút ngần ngại, sửa xe, soát vé xe buýt thôi mà.

    “Vậy có gì đâu mà thấp kém?”

    “Thì vẫn có nhiều người cho đó là nghề thấp kém.” – nó chống chế.

    Vậy bản lĩnh mày quăng đâu rồi? Thằng dở hơi.

    Tôi chặc lưỡi, lắc đầu, giả bộ tiếc rẻ. Nó im luôn. Tôi cười khà khà. Đùa mày thôi, mày có chí như vậy tao cũng rất phục mày, ở hoàn cảnh của mày chắc gì tao đã đứng vững được như mày.

    “Dzooô nào” – lần này tới lượt tôi xung phong.

    Rồi chúng tôi, nhắc lại chuyện mấy đứa bạn cùng xóm cũng có hoàn cảnh cũng khó khăn như thằng Huy. Tôi may mắn vẫn trụ lại ở đây nên nắm được tình hình nhiều nhất và kể lại cho nó nghe. Nào là nhỏ Loan sau khi bán nhà thì lên tận Đồng Nai. Một năm nó chỉ về thành phố có một hai lần do phải cày để nuôi bốn chị em nó đang tuổi ăn học, khi mà mà ba má nó đã lớn tuổi và không làm được nhiều việc nặng nhọc nữa và chỉ ở nhà lo việc nhà rồi cơm nước. Rồi thằng Bi, nổi tiếng quậy nhất xóm, vậy mà bây giờ chững chạc hẳn ra. Hôm rồi, nó về lại xóm, dắt theo em nào, cũng nói một câu y như mày, về thăm tao, chả biết thật đùa, mà lòng thấy mát rượi, dù tao biết nó có “em út” rồi. haha.

    “Cái thằng… haha, rồi sao nữa… ” – nó ngắt lời

    “…. nhỏ Trâm thì làm phục vụ quán cà phê ở Thủ Đức, nhưng chẳng biết là khúc nào, chắc là khu làng Đại Học. Thằng Phương theo gia đình nó về quê nối nghiệp nghề “tôm cá gia truyền” mà ông nội nó để lại, còn nhỏ Thúy cùng với em gái nó theo má vào mấy xí nghiệp ở khu công nghiệp Tân Bình làm công nhân may.

    Nói luyên thuyên một hồi, bỗng thằng Huy đánh mạnh vào lưng tôi một cú đau điếng, còn mày sao, đánh trống lảng hả mày?

    - Tao .. ờ, tao thì..

    - Mày sao? – nó quát

    - Ừ, thì cũng bình thường như mày vậy thôi.

    - Bình thường là bình thường thế nào?

    - Thì là bình thường, chứ bình thường cũng có nhiều loại bình thường hà?

    - Trờiiii!

    - Trời trăng gì đây. Mày giỡn được tao giỡn không được à?

    - Đểu cáng. Haha.

    - Thật ra mày biết rồi còn gì, tao may mắn là vẫn ở đây. Học hành đàng hoàng, nhưng nghề nghiệp long bong. Trai gái phức tạp nhưng gia đình hạnh phúc, được phường cấp giấy chứng nhận gia đình văn hóa ba bốn năm liền đó mày.”

    - “Trời! Nổi da gà” – thằng Huy miệng vừa nhai nhóp nhép miếng bò vừa lấy tay chỉ lên phần da trên cánh tay đang… đúng là nổi da gà của nó thiệt.

    “Thôi dzô mày. Mày vậy là tốt rồi, tao cũng chẳng ganh tị với mày đâu, mừng cho mày nữa là khác.”

    “Ừ! Trăm phần…. ba.” – tôi giả bộ lắp bắp, mắt lim dim, thở một hơi thật sâu cho ra điệu bộ của kẻ lãng du ca tử đang thất tình ngồi nốc rượu ở một quán bar sành điệu.

    “Gì?” – nó há hốc.

    “À ! quên… trăm phần trăm”

    “Haha! Mấy giờ rồi? Tỉnh chưa? Số mấy đây?” – nó lấy ngón cái và ngón út chụm lại và giơ ra số ba quơ qua quơ lại trước mặt tôi.

    “Nhanh lắm. Hô hô. Dẹp ba ngón tay què mày vô đi.”

    Ngoài trời, mưa đã tạnh! Nửa két bia rồi cũng dần vơi hết. Thật ra, tôi cũng cảm thấy bắt đầu lừ đừ.

    Rồi chúng tôi lại cười nhau nhắc nhớ cái thời xưa ấy. Thời Sài Gòn chả xô bồ như bây giờ. Khu vui chơi công cộng dành cho trẻ em ngày đó cũng có nhiều, ngay bến Bạch Đằng cũng có một vườn cho bọn trẻ như chúng tôi thỏa sức “lăn lê bò lết” với đủ trò xích đu, cầu tuột, đu quay. Bọn trẻ khác thì chạy long nhong chơi đuổi bắt ngoài đường mà không sợ bị xe tông. Đúng ra là cũng có xe nhưng mà hồi đấy còn thưa thớt, nên ba mẹ chúng dễ quản lý. Còn bây giờ, chắc là không dám rời nửa bước.

    Cà rem kẹo kéo cũng chẳng cần mời chào, chỉ cần nghe tiếng nhạc là bọn trẻ bu lại như kiến. Bây giờ giá cả lên, đời sống lên, và nhu cầu cũng lên, những người bán cà rem kẹo kéo cũng ít bán được như trước. Đô thị hóa, xây chung cư, nhà cao tầng, trung tâm thương mại v..v nên bọn trẻ cũng không còn nhiều sân chơi nữa. Nhớ những con đường như Hoàng Văn Thụ, Đinh Tiên Hoàng, Võ Thị Sáu, Hai Bà Trưng mà bọn nhóc chúng tôi ngày nào đã từng có những ngày tháng ăn bờ ngủ bụi, long bong nay đây mai đó bằng đôi chân trần mà khi đó chúng tôi gọi là đi “khám phá đường mới”. Hè đến thì chơi đá banh, đuổi bắt, năm mười, tạt lon, đá cầu, bắn bi. Kể cả cái trò nhảy dây của tụi con gái mà tôi với thằng Huy cũng “bon chen” xin chơi và xếp sòng lúc ấy, chỉ thua tụi nó ở cái khoản “nhảy móc” , nghe thật là phức tạp, bởi chân thằng nào cũng bự như voi nên chả bao giờ tách hai sợi dây ra được. Trưa nắng thì rúc vào gốc cây phượng, cử một thằng trèo lên hái mấy cành phượng xuống chơi đá gà. Và cũng không quên hù nó rằng, nghe đâu hồi đó trên gốc cây có bà kia treo cổ chết đó mày. May thay đó là thằng Bo, một thằng quê miền Tây lên, vốn đã nghe kể đến nhàm chán những chuyện tào lao thế này. Chiều chiều có thể cả đám tan rã để tối đến bùng nổ mãnh liệt hơn. Thời gian ấy thật tuyệt vời như Nguyễn Ngọc Tư đã từng nói trong tập truyện nguyện mới nhất của chị: “Tôi không tin là có thiên đường nào đẹp hơn những ngày hè trẻ dại”

    (Ảnh: Chealse V)

    Mải lo nói chuyện, chúng tôi không biết rằng, mặt trời đã nhường chỗ cho bóng đêm tự khi nào.

    Nói tới đây, thằng Huy bỗng khơi lại cái quá khứ hào hùng của thằng Bi. Nó cầm và nốc ực hết một chai bia như lấy tinh thần để kể. Số là hôm đó mát trời, nó rủ nguyên đám lên Hồ Con Rùa chơi, bắt nòng nọc ở cái hồ tròn quay như Mèo Ú Doraemon biết bay này. Hồi trước thì nhiều vô kể giờ còn không thì tôi không biết, và còn nghe đâu là sắp bị tuyệt chủng vì ô nhiễm môi trường. Thằng Bi thấy thằng Tiến là cái thằng hớn hở nhất trong phi vụ mần ăn “vớt nòng nọc” này nên dụ khị nó ra chỗ có nhiều nòng nọc, và hí hoáy kêu nó vớt cho tụi này càng nhiều càng tốt mang về thả cho cá ăn. Trong lúc thằng nhỏ đang hí hửng với trò chơi dân gian đầy thi vị này thì thằng Bi rỏ vào tai tụi tôi, nói khẽ nhưng đầy nham hiểm: “Ê! Tụi bây, bỏ nó lại, tụi mình đi về đi hehe”.

    Cứ tưởng lời nói chơi ấy như gió thoảng qua tai vậy mà nhóm chúng tôi lại nhiệt tình hưởng ứng, và dĩ nhiên là cũng có tôi trong đó. Kết quả, là ngày hôm đó gần tối mịt thằng Tiến mới về được đến nhà (làm sao nó về được thì thật tình tụi tôi cũng chả quan tâm vì đang bận quan tâm… sắp bị nghe chửi.). Khóc hu hu như vừa bị ba nó tét đít. Vừa khóc vừa vạch tội tụi tôi với má nó nghe. Rồi má nỏ rủa tụi tôi một trận xa xả.

    “Tụi bây lớn rồi mà chơi ngu quá vậy. Rồi nó bị bắt cóc rồi làm sao? sao tụi bây chơi ngu thế. May là nó còn nguyên vẹn chứ không là tao lôi cả nhà ba má chúng mày lên nói chuyện phải trái. Rồi ba má chúng mày có đẻ được thằng con khác cho tao không?. Biến hết cho tao. Đúng là lớn rồi mà chơi ngu như bò” – chửi ra rả một tăng xong thì má thằng Tiến khoác vai nó dẫn nó vào nhà tắm rửa thay quần áo, và cũng không quên dặn dò nó lần sau không được đi chơi với đám tụi tôi nữa.

    Cả đám câm như hến, rồi ai về nhà nấy. Mặt xụ xuống như vừa lụm được cục vàng thì quay qua quay lại, tự nhiên cục vàng biến thành cục đá. Nhưng tôi và thằng Huy cũng đồng tình rằng thật tình lúc đó chẳng hiểu sao có cái câu “lớn rồi mà chơi ngu” mà má thằng Tiến cứ nhắc lại hoài, vì thật ra tụi tôi mới có chín tuổi, làm sao mà biết ý thức được. Còn nhỏ chán, chỉ có điều chơi ngu thôi. Ý là, nhỏ mà chơi ngu. Hai thằng lại cười lăn cười bò.

    Còn nhiều chuyện mà chắc kể ra không biết bao giờ mới nói hết. Nay thành phố đã đổi thay, những người chúng tôi cũng đổi thay. Chắc chắn là vậy rồi, nhưng sao bỗng nhiên tôi thấy nhớ thật nhiều những người bạn thuở nhỏ của tôi. Tôi không có điều kiện để gặp lại họ, chỉ nghe những anh chị, cô chú còn liên lạc với gia đình họ kể lại. Họ là một phần của tuổi thơ tôi, là hàng xóm của tôi, cùng tôi vui đùa trong những ngày hè nắng dịu và những cơn mưa bất chợt. Cuộc sống đã mang họ đến nhưng rồi cũng đã mang họ đi. Tôi nghĩ một lúc rồi thờ người ra. Rời quán chia tay thằng Huy tôi mới nhận ra là quán chỉ còn lại hai chúng tôi, vậy mà người chủ vẫn không đuổi chúng tôi về để đóng cửa. Chắc có lẽ, họ cũng hiểu được tâm trạng của những người bạn lâu ngày không gặp luôn vốn có những tâm sự đã chất đầy theo năm tháng.

    (Ảnh: songhoai)

    Trời đã khuya lắm rồi, tôi lái xe về dưới những ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo. Đi qua góc ngã ba mà ngày nào nó là một cửa hàng áo cưới tấp nập người ra vào, nhưng giờ đã đóng cửa và chẳng thấy cho thuê hay sang nhượng lại mặt bằng. Chợt tôi nhìn thấy một cô gái dáng người mảnh khảnh đứng dưới cột đèn và thu mình bên góc cây ven đường với vẻ mặt dáo dác. Nếu tôi không say và nhìn không lầm, thì đó là Vy, một người bạn cũng khá thân mà tôi quen khi học chung tiểu học. Nhưng có lẽ là tôi say. Ừ! Chắc thế. Tôi rồ ga phóng đi bỏ lại sau lưng cô gái và thành phố với những góc riêng của bao người.

    Sài Gòn

    Tháng 3/2011

  3. Những bài viết hay.

    Dạo trước, những bài viết hay với những phân tích sắc sảo, có tầm nhìn xa v..v hay đơn giản chỉ là những bài viết mình cho rằng là hay đều được lưu lại dưới file word để trong máy. Mình lưu giữ cũng khá nhiều từ vài năm trở lại đây, nhưng rất tiếc là bây giờ đã không còn nữa, do đã “bay” theo cái hdd của mình. Cũng không quan trọng lắm, mình sẽ sưu tầm lại. Vì theo quy luật, một số bài viết ấy có thể không còn phù hợp với thời đại nữa.

    Mở đầu sẽ là bài viết của bạn Luckystar với một bài luận văn nhỏ chỉ với 2 tờ A4 nhưng đã nói lên những mặt lơi-hại cũng như tốt-xấu của mô hình Groupon vốn rất thành công ở Mỹ vào năm 2008, nay đã du nhập vào Việt Nam với hàng loạt website mọc lên như: http://muachung.vn http://www.nhommua.com http://hotdeal.vn   v..v

    http://i949.photobucket.com/albums/ad335/kensnoopy/miscell/groupon.jpg

    Thành công của Groupon liệu có thể được copy?

    http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/kinh-doanh/2011/03/thanh-cong-cua-groupon-co-the-copy-vao-viet-nam/

    http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/kinh-doanh/2011/03/thanh-cong-cua-groupon-co-the-copy-vao-viet-nam/page_1.asp

    http://i949.photobucket.com/albums/ad335/kensnoopy/miscell/sale.jpg

  4. My favourite Vietnamese songs

    Nơi cập nhật những bài hát nhạc Việt mới nhất và nghe…… tạm được nhất. Trong thời buổi nhạc Việt tràn lan, sa đọa, bê tha, tha hóa, lầm lỗi, bão hòa, cắn rứt, chợ trời vân vân v..v như bao người đã phản ánh, thật khó để bạn tìm ra những bài hát hay và chất lượng. Yeah! Trong phạm vi nhỏ nhoi này, mình sẽ cố gắng up lên những bài hát mà mình cảm thấy nghe được và hay nhất, để không còn nghe điệp khúc: “Nhạc Việt mà nghe gì”. big grin

    http://i949.photobucket.com/albums/ad335/kensnoopy/miscell/nhacviet-a.jpg

    Vài dòng nhắn gửi : Nếu bạn muốn download tất cả những bài hát này thì hãy gửi email về cho mình ở địa chỉ ken.snoopy@yahoo.com. Mình sẽ send link Mediafire hoặc send qua Yahoo hay Skype cho bạn. Vì đây là hosting mình bỏ tiền ra mua nên băng thông có hạn, nên nếu bạn download bằng direct link mình làm Playlist flash, hosting sẽ quá tải và những người khác khi vào sẽ không nghe được. Share nhạc thì hosting không bao giờ là đủ, mình đã die 2 cái hosting rồi, nhưng với niềm đam mê… nhạc Việt, mình sẽ tiếp tục theo đuổi nghiệp… chia sẻ.thumbs up Chúc các bạn nghe nhạc vui!. 

    —> Hosting đã hết hạn

  5. Một vài truyện cười

    http://static.onemansblog.com/wp-content/uploads/2007/09/funny_bike.jpg

    Trên xe buýt đông nghẹt hành khách, bỗng có người hỏi to: “Có ai làm rớt một xấp giấy năm trăm ngàn cột day thun đỏ ko?” Sau vài giây có nhìu người la lên: “Của tui! Của tui đó!” Người vừa hỏi tỉnh bơ: “Tui lụm được cọng dây thun đỏ nè”

    Một người Mỹ vào tiệm hớt tóc, khi hớt xong chủ tiệm không tính tiền vì hôm nay là ngày của tuần lễ free. Sáng hôm sau khi mở cửa chủ tiệm hớt tóc nhận đước 20 bông hồng mang ý nghĩa cảm ơn. Một lát sau một người Ý vào hớt tóc cũng free. Thế là sáng hôm sau chủ tiệm nhận được 20 chiếc bánh pizza, một lúc sau một thanh niên người Việt vào hớt tóc và cũng được free. Sáng hôm sau khi mở cửa người chủ tiệm hớt tóc giật mình vì có 20 ông Việt Nam đang đứng chờ!!!

     Một ông chồng nghi bà vợ mình bị lãng tai bèn quyết định thử nghiệm. Ông chồng khẽ khàng đứng sau lưng bà khoảng mười mét và gọi: - “Mình ơi! Mình có nghe rõ không?” Bà vợ không trả lời, thế là ông chồng bèn tiến tới gần khoảng cách sáu mét rồi lại gọi: - “Mình ơi! Mình có nghe rõ không?” Bà vợ vẫn chẳng ừ hử. Ông chồng bèn đi đến chỗ cách bà còn ba mét hỏi: - “Mình không nghe gì hết hả?” Bà vợ đáp: - “Có chứ! Lần này em trả lời là lần thứ ba rồi đấy!”

    Hôm qua, đọc báo thấy uống bia có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ uống bia. Hôm qua, đọc báo thấy hút thuốc có hại cho sức khoẻ, thế là bỏ hút thuốc. Hôm qua, đọc báo thấy ăn bánh bao có nhân làm từ giấy carton, thế là bỏ ăn bánh bao. Hôm qua, đọc báo thấy ăn nước tương có chất gây ung thư, thế là bỏ ăn nước tương.. Hôm qua, đọc báo thấy tình dục có hại cho sức khoẻ, thế là…. bỏ … đọc báo…

    Một người đi xe máy va phải chú sẻ bay ngược chiều . Anh ta dừng xe, thấy chưa chết bèn nhặt về đắp thuốc rồi thả vào lồng. Tỉnh lại, thấy mình bên song sắt, chú chim sẻ thở dài: - Bỏ mẹ . Mình đâm chết thằng đi xe máy rồi . Chằc tù mọt gông đây …

    Một phụ nữ gọi điện đến chương trình Quà tặng âm nhạc trực tiếp: - Thưa quý đài, hôm qua tôi nhặt được một chiếc ví, trong đó có 50 triệu đồng tiền mặt. Phát thanh viên nhỏ nhẹ: - Thế bây giờ chúng tôi có thể giúp gì cho chị đây? - Ngoài ra, trong ví còn có một tấm danh thiếp mang tên người bị rơi. Tôi muốn tặng cho người có tên và địa chỉ trên một bài hát nào đó thật hay kèm theo lời cảm ơn chân thành

    Trong cuộc thi bắn cung quốc tế, một vận động viên đặt một trái cam len đầu một cô người mẫu, đi xa 50m và giương cung bắn, khán giả vỗ tay rần rần, vận động viên đó hãnh diện nói “I’m Sinbad”, vận động viên thứ hai đặt một quả chanh lên đầu cô người mẫu, đi xa 100m và giương cung 45 độ bắn, khán giả vỗ tay to hơn, anh ta hãnh diện nói “I’m Robinson”. Đến vận dộng viên Vietnam, anh ta chỉ đặt một quả nho trê đầu cô người mẫu và đi xa 120m, giương cung 120 dộ và bắn, xong anh ta nói “I’m …. sorry”

    Một hôm có con vịt đến cửa hàng nó hỏi ông chủ “có nho không?” ông chủ trả lời “không có”. Hôm sau con vịt lại tới cửa hàng và hỏi “có nho không?” ông chủ lại nói”không có”. Hôm sau nữa nó lại đến và lại hỏi như vậy, lần này ông chủ bực bội nói “hôm qua không hôm nay không và mai cũng không, mày đến nữa là tao đóng đinh vào chân mày đó”. Sáng hôm sau con vịt lại đến và hỏi “có đinh không?” ông chủ nói “không có” con vịt hỏi “vậy có nho không?

    Một anh tướng rất du đãng, sau khi nhậu ở quán Beer ôm ra. Thấy mình bị mất xe. Liền đi trở vô và móc súng ra và lớn tiếng: - Thằng nào lấy xe của tao. Ai cũng sợ và im tiếng. Anh ta nói tiếp: Tao uống xong chai beer, mà không thấy xe tao bên ngoài tao sẽ làm như ở bên Q.4 cách đây 2 ngày. Sau khi uống xong chai beer anh ta bước ra ngoài thấy xe ở chổ cũ. Anh bồi bàn đến gần và hỏi nhỏ: Vậy Đại Ca đã làm gì cách đây 2 ngày bên Q.4? - Thì tao bị mất xe, sau đó ngồi chờ không thấy, rồi tao đi xe ôm về nhà

    Thanh niên 26 tuổi, đọc thân vui tính, khoẻ mạnh không rượu chè, bài bạc, chích choác, yêu màu tím, tôn thờ sự thủy chung, hơi lãng mạn, có khả năng tự chăm sóc bản thân và người khác, ăn ngủ luôn đúng giờ giấc, sống rất kỷ luật. Không lang thang trên mạng, chít chát hay chơi game trực tuyến. Đã sống theo đúng thời khoá biểu trên 2 năm và sẽ tiếp tục như thế cho đến hết cuộc đời còn lại. Muốn quen biết các cô gái dịu hiền, đẹp, có lòng vị tha… Ai mến xin thư về cho: Nguyễn Xuân Chiến, khu tù chung thân, trại 5 Thanh Hóa”.

    Một cô gái trẻ trung trong khi di xe ôm , đang đi cô gái bỗng nói với tài xế . chà ! sài gòn mới có 10 năm mà thay đổi quá ! ông tài xế tưởng vô mánh gặp việt kiều nên mới hỏi : - Dạ ! vậy chứ cô ở nước nào mới về vậy ? … À … em ở tù mới ra anh ạ .

    Ông Việt Nam đụng phải ông người Tây, ông VN: I’m sorry. Ông tây cũng lịch sự: I’m sorry too. Ông VN nghe xong vội vàng: I’m sorry three. Ông Tây nghe thấy lạ quá hỏi: What are you sorry for. Ông VN làm luôn: I’m sorry five. Ông người tây bực mình: Oh shit!!! Ông VN hết hồn: Oh seven!!!

    Tổng thống Mỹ và thủ tướng Việt Nam nói chuyện với nhau: - Ở Mỹ công nhân làm được mỗi tháng khoảng 1500$ nhưng chỉ cần chi 500$ là bảo đảm cuộc sống - Trời, vậy họ làm gì với số tiền còn lại? - À đó là việc riêng của họ, chúng tôi không quan tâm, thế ở VN thì sao? - Ở VN chúng tôi lương công chức khoảng 500 ngàn VND và mỗi tháng cần khoảng 2 triệu VND thì mới đủ chi - Trời, vậy họ kiếm đâu ra phần còn lại? - À đó là việc riêng của họ, chúng tôi không quan tâm

    Có 3 anh chàng sinh viên đi thi lại : 1 người thi lại môn anh, 2 người thi lại môn triết . Khi thi xong 3 chàng gặp nhau: - SV1 (thi lại môn anh): Hừ , học xong từng ấy năm đến bây giờ tao mới biết chữ hello có 2 chữ ” l” . - SV2 (thi lại môn triết) : Thế thì mày vẫn còn hơn t, đến bây giờ tao mới biết Mac - Enghen không phải là một người ! - SV3: Thế thì bọn mày vẫn còn hơn tao, học từng ấy năm mà bây giờ tao mới biết Lê Nin và Lê Duẩn không phải là anh em họ !

    Trước cửa hiệu thuốc tây, người xếp hàng dài dằng dặc, nhẫn nại nhích lên từng bước một. Bỗng một người đàn ông xuất hiện, bộ dạng hớt hải, quần áo xộc xệch chen lên phía trước, miệng liên tục nói: “Xin lỗi, cho tôi qua, gấp lắm rồi, người nhà đang nằm chờ”. Mọi người tỏ vẻ thông cảm và dạt ra để ông ta lên trước. Đến nơi, ông này hổn hển nói với cô bán thuốc: “Chị làm ơn bán gấp cho tôi hai…bao cao su”…

    Sau một thời gian cố gắng nhưng Diêm Vương không thể nào cải tạo được một anh cộng sản. Ông ta đành phải mang anh cộng sản lên nhờ Chúa giúp. Một năm sau Diêm Vương quay lại hỏi Chúa về việc mình đã nhờ: “Thưa Chúa người đã cải tạo tên đó xong chưa ạ”. Chúa bình tĩnh trả lời: “Thứ nhất không được gọi ta là ngài vì mọi người đều bình đẳng. Thứ hai không được gọi ta là chúa mà phải gọi là Đồng Chí Chúa” .

    Nữ Hướng dẫn Viên ở Sài Gòn: Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: “Chỗ này là gì vậy?”. Nàng toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì. Nàng trả lời đại: “Jesu die here”. Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: “Chỗ này là gì, sao đông người vậy?”. Nàng trả lời: “America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here”. Ông khách há hốc mồm: “Oh my God!”. Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: “Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?”. Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: “Men - women, pằng pằng, Baby born here”. Khách ngất xỉu

    Người đàn ông đứng giữa quảng trường và gào lên: “Tổng thống là thằng ngu” và sau đó dĩ nhiên anh ta bị bắt. Mọi người nghĩ rằng anh ta sẽ bị xử 2 năm tù vì tội “sỉ nhục quốc thể” cuối cùng anh ta bị xử tử hình vì tội “tiết lộ bí mật quốc gia”

    Đêm hôm, chồng muốn ABC XYZ, vợ bảo: “khẽ thôi anh, kẻo con nó dậy”, chồng nói: “Kệ, nó ngủ như thằng chết trôi thế kia biết làm sao được” rồi tiến tới. Hôm sau cả nhà đang ăn cơm, thằng con chìa bát ra bảo mẹ: “Cho thằng chết trôi xin bát cơm”

    Ba tên tội nhân bị kết án tử hình. Trước khi chết, quan toà cho một ân huệ, người nào nuốt được một trái cây mà quan đưa ra thì sẽ được tha chết. Tên đầu tiên ko nuốt được trái cam, bị lôi ra chém đầu. Tên thứ hai bước ra nuốt trái nho, gần nuốt xong thì bật lên cười thế là bị lôi ra chém. Xuống địa ngục thằng thứ nhất chửi thằng thứ hai ngu, có trái nho cũng nuốt không xong. Tên thứ 2 trả lời: “Đáng lẽ tao nuốt xong rồi, nhưng tao quay qua thấy thằng kia đang cầm sầu riêng, tao nhịn cười không nổi!”

    Tại một trường cấp I, cô giáo đang giảng bài, trò Nam đứng dậy hỏi :

    - Thưa cô! Em muốn hỏi Cô một chuyện. - Cô Giáo : Em cứ hỏi. - Thưa Cô : Trẻ con có đẻ được không ạ? - Cô Giáo : Trẻ con làm gì mà đẻ được. Nói xong trò Nam liền quay xuống bàn dưới nói với cô bạn gái Loan - Thấy chưa? đâu có sao đâu, đêm qua cứ lo lo sợ sợ!

    (st)